7 bài học vô giá từ "chuyện cổ tích": Đòi được tiền cọc!
Đây là tư tưởng phải trang bị trước. Ai đúng? Chúng ta đúng. Nhưng người ta không trả thì mình làm được gì? Đòi không được, báo công an cũng không xử, bóc phốt thì vẫn không lấy lại tiền.
"Ra ngoài đời mà con, nhiều khi mình đúng cũng chấp nhận chịu thiệt…" — Ba mình
Vì vậy cứ tư tưởng: Lấy được bao nhiêu cũng may rồi. Kỳ vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn. Đừng quá trông chờ vào cái kết happy ending.
Với kiến thức cách đòi tiền, phạm vi áp dụng bất cứ lĩnh vực, thời gian sử dụng cả đời — đôi ba số tiền cọc là học phí rất nhỏ để tiếp thu kinh nghiệm quý giá.
Nếu số tiền quá lớn, hãy nhìn trên khung thời gian dài hạn. 10 triệu chia 3 năm = chưa tới 300k/tháng. Cách này áp dụng cho mọi món đồ đắt tiền chúng ta mua.
Nếu lần sau gặp lại, chúng ta sẽ có kinh nghiệm để xử lý. Còn nếu quyết định buông: lần tới gặp cũng bỏ tiếp?
Tuy một chìa khóa không thể mở tất cả cánh cửa, nhưng ít ra chúng ta còn có để thử mà.
22 tuổi thì chẳng có gì cả — không quen luật sư, không quen công an, khá bất lực. Nhưng mình không tự trách bản thân, mà chuyển hóa nó thành động lực bên ngoài.
Thì ráng có giá trị đi rồi tự khắc những gì có giá trị sẽ tới. Luật hấp dẫn đơn giản z thôi.
Cự li = Khoảng cách với chủ trọ. Nếu còn đang ở chính trọ đó thì cơ hội gặp dễ hơn, tăng xác suất thành công.
Tốc độ = Thời gian từ lần đầu đề cập. Càng ngắn thì động lực càng cao, kéo dài càng lâu thì động lực càng giảm. Nếu tính chuyển trọ vào ngày 1/8 thì ngay bây giờ bắt đầu đòi là hợp lý rồi.
Win – Win: Lấy được 50%, bên kia vẫn lời 50%. Lấy được là tốt rồi.
Win – Lose: Lấy lại 100% thì có thể gửi lại bên kia một tí cho vui vẻ nghĩa tình.
Lose – Lose: Phốt, kiện, báo công an — mình mất tiền, mất thời gian, bên kia mất uy tín. Cả 2 cùng lose.
Mình chưa lường hết về yếu tố an toàn. Trong không gian tối tăm lúc 9h tối, 4 người đứng sát rạt tranh luận căng thẳng — ông chủ trọ bất thình lình bóp cổ mình.
Nếu lúc đó ổng chơi thiệt thì sao? Nếu trong túi ổng là con dao thì? Nói tóm lại mình cảm thấy rất may mắn và biết ơn vì bản thân vẫn ổn khi viết tới dòng này. Bằng mọi cách có thể, an toàn vẫn là số một.
Dự tính không khí buổi gặp: Thống nhất giọng điệu, sắc thái trước với người đi cùng.
Dự tính mở đầu: Bật sẵn ảnh hợp đồng để dễ nói chuyện. Tuyệt đối không cầm bản hợp đồng gốc — người ta xé thì mất hết.
Gọi viện trợ người thân: Có người lớn hơn để đảm bảo an toàn và tăng trọng lượng buổi nói chuyện.
Không chuẩn bị gì là chuẩn bị cho thất bại.
Âm thầm ghi âm: Lời nói gió bay, ai biết được người ta sẽ lật mặt. Chú ý câu từ mình nói vì biết đâu bên kia cũng đang ghi âm.
Ý thức đây là lần gặp cuối: Phải giải quyết dứt khoát luôn trong hôm đó. Càng dây dưa càng không được gì.
Có người trung gian chứng kiến: Nhân chứng giúp giảm uy tín bên kia nếu họ quỵt tiền — tiếng xấu đồn xa, tưởng không hại nhưng hại không tưởng.
Nếu đòi dây dưa, hãy chủ động hạ giá xuống. Tự hạ giá chính là phương án win-win cho cả 2.
Sau khi đã làm hết sức trong tầm tay thì trông đợi vào may mắn. Trước, trong, sau — cố gắng ở mỗi giai đoạn đồng nghĩa X3 cơ hội thành công.
Mong bạn sẽ không tự đích thân đọc lại bài này.
Nhưng nếu bạn bè rơi vào tình cảnh tương tự thì cứ gửi cho người ta tham khảo nhé. Bất cứ điều gì xảy ra thì đó chính là điều nên xảy ra.
Đọc bài gốc