Khuyên sao cho đúng, nghe sao cho khôn?
"M không nghe lời t là dở rồi" — kèm theo cái nhếch miệng.
"Sợ chi mà sợ, anh làm được thì m lo chi" — cùng vẻ mặt khinh khinh.
Mình không thể hiểu tại sao nhiều người trình bày quan điểm bản thân nhưng tâm thế thì như bắt buộc người khác. Họ nghĩ rằng lời họ là chân lý và chúng ta phải làm như thế mới đúng.
Chúng ta là đạo diễn kiêm nhân vật chính trong bộ phim về cuộc đời mình. Thế ai là người có toàn quyền quyết định?
"Các bạn là khán giả, không phải bồi thẩm đoàn." — Bray
Trừ pháp luật có đúng sai hoàn toàn, còn tất cả vấn đề liên quan cá nhân đều là hợp/không hợp. Nó có thể hợp với họ, nhưng chắc gì ổn với mình. Thế nên, nhiều lúc chúng ta nhận ra thành ý của người khác nhưng cách họ thể hiện lại khiến ý nghĩa của điều đó giảm sút ghê gớm.
Hãy kỷ luật, hãy chăm chỉ, hãy can đảm…
Điểm chung của những thứ này là chúng chỉ gồm 2 bước. Bước đầu: Hãy. Bước cuối: Kỷ luật/chăm chỉ/can đảm. Còn rất rất nhiều bước giữa thì không được đề cập.
Với mình, một lời khuyên trình bày rõ ràng quan điểm chỉ mới thành công 50%. 50% còn lại, phải trả lời được "How to".
Khi ghi nhận vào đầu thông tin kia, mình sẽ khá gật gù nhưng sau đó chợt nghĩ: Ủa rồi làm sao? Những điều đó chẳng khác nào nói cho vui miệng.
Dù giỏi đến đâu, tốt đến cỡ nào thì vẫn có người không thích. Mình đề cập ý này vì muốn chúng ta: nghiêm túc dùng lý trí đón nhận lời khuyên từ những người đó thay vì bị cảm xúc chi phối.
Kiềm chế cảm xúc là kỹ năng quá quan trọng và nên được trau dồi ở bất kỳ lứa tuổi.
Vì mục tiêu của mỗi người khác nhau nên cần đảm bảo lời khuyên đó có tới đúng thứ mình cần hay không. Như họ khuyên bùng cháy lên nhưng chúng ta chỉ muốn an yên bình lặng thì sao? Khi cảm thấy 2 bên không chung chí hướng thì cứ lướt qua hoặc cảm ơn rồi tạm ngưng. Đừng đi xa hơn để rồi cả 2 nhận lại những điều không vui vẻ.
Điều nhẹ nhàng với người khác nhưng lại red flag với chúng ta. Với những trường hợp như thế thì nhớ bình tĩnh. Vì chúng ta rất dễ nổi bùng lên khi họ chạm vào điểm yếu của bản thân. Nhớ tự nhủ rằng, chỉ là vô tình trùng hợp vì họ không biết điều đó mà.
Đừng cố quá để rồi quá cố, đừng đột biến để rồi đột tử…
Vì hoàn cảnh không ai giống ai nên cần cân nhắc nguồn lực bản thân: tài chính, khả năng, thời gian, sức khỏe.
Bill Gates bỏ học và trở nên giàu. Nhưng ông ta bỏ Harvard, có cha làm luật sư, mẹ làm giám đốc và gia đình triệu phú…
Thế nên đừng chỉ trích lời khuyên của các Shark, của mấy ông thành công hay đơn giản của đứa bạn giỏi. Tất cả được áp dụng trong điều kiện của họ. Còn thứ chúng ta có thì khác nên nhớ suy tính kỹ trước khi áp dụng.
Hãy tưởng tượng bản thân sẽ thích nhận thái độ, không khí như thế nào từ người khác. Là vui vẻ thoải mái hay cau có khó chịu? Tự nghĩ nếu mình tiếp nhận những năng lượng như thế, bản thân sẽ tiếp nhận như thế nào.
Người khôn ngoan là người biết mình không biết gì. Một vấn đề luôn có nhiều biến số nên không thể đảm bảo nó sẽ đúng như cách chúng ta nghĩ. Vậy nên đừng thần thánh hóa lời khuyên của bản thân.
Có vấp ngã có lớn khôn. Nếu đã tận tâm để khuyên nhưng bên kia làm khác thì hãy tôn trọng quyết định đó. Mình tin đúng/sai, hợp/không hợp thì cũng đều có ích với người kia. Nó sẽ tốt trong khía cạnh nào đó mà chúng ta không biết được nên cứ tôn trọng lựa chọn của họ.
Nếu đã giúp thì hãy ráng giúp cho nó tốt nhất trong khả năng bản thân. Mình tin, ráng giúp thêm một xíu thì sẽ tránh được nhiều xíu ray rứt sau này.
Cứ làm tốt nhất thứ trong khả năng: Tiếp thu có chọn lọc.
Tất cả đều là góc nhìn cá nhân và mang tính tham khảo. Mình sẵn sàng đón nhận mọi góp ý và quan điểm khác.
Đọc bài gốc